Lâm Hương luôn tìm mọi cách gây khó dễ cho ta, khiến ta phải chịu không ít lần trách phạt. Thế nhưng, ta chẳng hề tỏ ra oán hận nàng ta, trái lại còn luôn giữ thái độ vô cùng cung kính. Thấy ta là người biết quy củ, hiểu phép tắc, nàng ta dần dà cũng thôi không còn kiếm chuyện gây khó dễ cho ta nữa.
Với thân phận là tỳ nữ thân cận của Trương mỹ nhân, Lâm Hương lúc nào cũng tỏ ra vênh váo tự đắc, hống hách vô cùng. Ta biết rằng, với cái tính cách phách lối ngang ngược đó, sớm muộn gì nàng ta cũng sẽ tự rước họa vào thân.
Quả nhiên, Lâm Hương sau đó đã bị chặt mất cả hai chân, miệng cũng bị khâu lại, rồi bị tống vào Trư Khố – nơi chuyên dùng để xử lý những cung nhân phạm trọng tội. Nguyên do là vì nàng ta đã đắc tội với muội muội của Hàn quý phi.
Chuyện là, vào một ngày nọ, khi ta và Lâm Hương đi ngang qua ngự hoa viên, tình cờ gặp một vị cô nương trẻ tuổi. Đi theo hầu bên cạnh vị cô nương ấy là Cẩm Tú. Ta vẫn nhớ Cẩm Tú, bởi vì hồi còn ở lãnh cung, Hàn quý phi từng đến đó một lần, và trong đám người đi theo hầu hạ nàng ta khi ấy, có cả Cẩm Tú. Sở dĩ ta nhớ rõ nàng ta như vậy, là vì nàng ta đã từng thẳng tay tát ta. Dạo đó, khi Hàn quý phi tới lãnh cung để sỉ nhục phế hậu, ta đã không kìm được mà lên tiếng cầu xin thay cho người, kết quả là bị Cẩm Tú xông ra tát tới tấp mười cái vào mặt. Hàn quý phi khi ấy tỏ ra rất tán thưởng hành động đó của Cẩm Tú, thế nhưng sau này lại chẳng hề trọng dụng nàng ta.
Ta lúc đó đã vô tình bị vấp chân một cái, rồi va phải Lâm Hương, khiến nàng ta lảo đảo mất thăng bằng, rồi lại thuận thế va luôn vào người vị cô nương kia, làm người đó ngã sõng soài trên đất. Cẩm Tú thấy vậy, chẳng nói chẳng rằng liền tiến tới giáng thẳng cho Lâm Hương một cái bạt tai, miệng còn không ngừng chửi rủa nàng ta là thứ nô tài chó má đê tiện, mắt mù không biết nhìn đường. Lâm Hương nào phải hạng người dễ nuốt cục tức này, nàng ta lập tức lớn tiếng chửi lại, thậm chí còn chửi lây sang cả vị cô nương kia nữa. Ta vội kéo tay nàng ta lại, ra hiệu bảo đừng hành động lỗ mãng, nào ngờ nàng ta đang cơn tức giận, lại quay sang đánh luôn cả ta. Thế là Cẩm Tú và Lâm Hương lập tức lao vào ẩu đả. Thấy tình hình hỗn loạn, ta vội vàng kéo vị cô nương kia ra sau lưng mình để che chở. Nàng ấy thấy vậy liền tỏ vẻ vô cùng biết ơn, luôn miệng nói lời cảm tạ ta.
Không lâu sau, Hàn quý phi sai người đến tận Hàm Đạm Viện để bắt Lâm Hương đi. Trương mỹ nhân lúc đó sợ đến mức mặt cắt không còn một giọt máu, đến cả hé răng cầu xin một lời cũng không dám.
Kể từ đó, ta đã thay thế vị trí của Lâm Hương.